Thứ Ba, 21 tháng 1, 2020

Đi khắp trần gian tốt với con nhất là phụ thân mẹ, đừng đợi tới khi nhìn thấy đấng sinh thành già rồi mới cảm thấy xót thương: Tết tới hãy về nhà!

Giây lát nào bạn đột trông thấy phụ vương mẹ đã già mất rồi? Mỗi chúng ta hàng ngày đều bận rộn tất cả việc, cho nên gần như đều không chú ý thấy phụ thân mẹ đang ngày càng già đi. Trong khoảng nếp nhăn nơi khóe mặt, đôi tóc mai phổ biến sợi bạc... Cho tới khi bạn phát hình thành mẹ phụ thân đã già thật rồi thì thời gian của họ cũng không còn phổ biến nữa....

È cổ Quang quẻ tâm can rằng anh ấy hiện tại rất có năng lực tài chính thấp và vẫn phải nhờ vào tiền trợ cấp của mái nhà. Anh vừa tốt nghiệp và cùng với vài người bạn xây cất một công ty internet, nhưng vẫn đang trong thời kỳ tạo ra. Anh ấy là một người trưởng thành, biết rõ phụ vương mẹ không dễ kiếm tiền nên muốn tự lập càng sớm càng tốt. Khi nói chuyện, anh đã khóc và nói rằng chính mình vô dụng và bất hiếu với ba má.

Lời tâm tư của È Quang có thể cũng là nghĩ suy của đa dạng người. Nhớ lại khoảng thời gian còn đi học, anh thường xin tiền cha mẹ, nhớ lại khi lúc đầu gây dựng sự nghiệp, cha mẹ anh đã nhiệt tình tận lực giúp sức.

Lúc đó, mỗi lần xin tiền từ nhà, Nai lưng Quang quẻ sẽ gửi một tin nhắn như: "Bố ơi, con không có tiền" cho bố. Ngày ấy mạng thị trấn hội và smart phone chưa tạo ra như hiện nay, mọi người chỉ có máy tính bảng điện thoại kiểu cũ. Nhưng mỗi lần thấy bố giải đáp, Trằn Quang quẻ đều khóc.

Đi khắp thế gian tốt với con nhất là cha mẹ, đừng đợi đến khi nhận ra đấng sinh thành già rồi mới cảm thấy xót thương: Tết đến hãy về nhà! - Ảnh 1.

Lên đại học, phổ thông bạn cùng lớp đã yêu, và đương nhiên anh cũng không ngoại lệ. Kể trong khoảng khi có bạn gái, tiền chi phí càng lớn hơn. Còn nhớ tham gia năm hai đại học, È cổ Quang quẻ cùng bạn gái tới một địa điểm du lịch, nhưng vé vào rất đắt, không có tiền anh đành nhắn tin gửi bố: "Con hết tiền rồi, nhưng cuối tuần này vẫn muốn đi ngao du ..."

Nai lưng Quang không dám nói cùng người nào đi ngao du, vì sợ bố biết chính mình yêu đương sẽ phê bình nghiêm khắc. Anh nói rằng ở phố đi bộ hành không được tốt, nên muốn đi chơi thư giãn. Ngay sau đó, tôi chiếm được câu trả lời từ bố: "Yêu rồi đúng không, đây là chuyện tốt. Thời đi học, bố cũng như thế. Đợi xíu rồi bố gửi tiền cho."

Đúng là không bạn nào nắm bắt con bằng cha! Hóa ra ông nhân thức anh đang yêu nhưng không phản đối, mà chỉ khuyên đừng quá mê muội. Rõ ràng nhân thức tình yêu vườn trường phần nhiều sẽ không có kết quả nhưng bố vẫn cam tâm tình nguyện để nam nhi móc tiền túi của bản thân. Trằn Quang quẻ khi đó cái gì cũng không nắm bắt nhưng giờ nhớ lại, cảm thấy rất ăn năn.

Bố anh khi đó mới bị sa thải, còn chưa tìm được việc mới, nhưng vì "ái tình không có kết quả" của nam nhi, tình nguyện nhịn ăn nhịn tiêu, ông không muốn thấy đại trượng phu bản thân mình ở bên ngoài mất mặt.

Sau đó, anh tốt nghiệp và mở màn kinh doanh, thi công một công ty trò chơi. Đương nhiên, phần lớn tiền vốn đều trong khoảng bố. Nhưng vì địa điểm công ti không tốt, sau một năm, đã lỗ một khoản lớn. Bán đông đảo mọi thứ, còn lại khoảng một phần năm tiền vốn, Trần Quang quẻ đưa hết cho bố, nhưng ông không lấy mà chỉ vỗ nhẹ vai anh và nói: "Không sao cả, ai cũng đều từ thất bại mà đi lên".

Sau này, anh đi khiến cho ở một đô thị phía bắc, trên người không một xu dính túi. Vì vậy, anh đã xin bố giúp hỗ trợ. Tin nhắn vừa gửi đi, bố liền giải đáp: "Bố sẽ đưa mày một tấm thẻ, bên trong có một số triệu". Sau đó, bố nói thêm: "Thẻ này cho con và bố cũng chờ đợi con có thể gửi tham gia đây một ít tiền."

Khi đó, È cổ Quang quẻ cho rằng đây là số tiền cuối cùng bố cho anh. Vì tiền tài nhà, theo phổ thông phương pháp khác nhau anh đã tiêu hết. Bây chừ, bố muốn anh kiếm tiền chứ không chỉ tiêu tiền. Nhưng thật bất ngờ, một số ngày sau, Trần Quang đãng lại thu được một tin nhắn từ bố: "Tiền có đủ để tiêu không?".

Sau khi nhận được tin, È cổ Quang quẻ đã khóc ! Bố anh sốt ruột cho anh, sốt ruột rằng anh sẽ phải chịu khổ và chẳng thể kiếm được tiền. Ngay cả khi đã lớn, anh vẫn là một người vô ích. È cổ Quang quẻ cũng nhắn lại cho bố: "Bố ơi, tiền con đủ sử dụng. Bố hãy giữ giàng sức khỏe nhé!" . Tham gia lúc đó, anh đột nhiên rất nhớ nhà.

Nhớ tới ngày chia tay, bố đưa Trằn Quang quẻ đến nhà ga. Lúc ông quay người lại, cái lưng cong lên trông giống như một ông già lọ mọ giữa đám đông. Anh nhớ lúc đầu, bố cũng là một người ưu tú, bỗng chốc thoáng một cái đã già mất rồi.

Thực ra, số tiền ba má tiết kiệm cả đời, thậm chí là tiền lo hòm về sau đều đem giao hết cho chúng ta, kì vọng có thể hỗ trợ con cái một phần, còn những người khiến con như chúng ta đã làm cho được gì cho bố mẹ ? Khi bác mẹ già, chúng ta chẳng thể thường xuyên ở kế bên, tiền chúng ta cho bố mẹ, thường thì họ không nỡ tiêu mà giữ lại, sau này lại giao lại cho chúng ta.

Nếu như một ngày, bạn cũng gửi tin nhắn cho bố, nói rằng: "Bố ơi, con không có tiền". Người thân phụ ở đầu dây bên kia hầu như không đổ lỗi cho bạn vì đã tiêu hết tiền, mà lo lắng cho bạn, lo sợ bạn ăn không đủ no, mặc không đủ ấm hoặc chạm chán rắc rối. Ông ấy chuẩn bị dùng tất cả số tiền dè xẻn cả đời bản thân để khiến cho bạn lớn lên êm ấm.

Đi khắp thế gian tốt với con nhất là cha mẹ, đừng đợi đến khi nhận ra đấng sinh thành già rồi mới cảm thấy xót thương: Tết đến hãy về nhà! - Ảnh 2.

Trên nhân loại này, mọi ông bố, bà mẹ đều luôn một lòng hướng về con cái. Dù ở bất kỳ hoàn ảnh nào, họ cũng lo cho những đứa trẻ trước khi nghĩ đến bản thân. Dù cho đã bạc mái đầu, yếu đôi chân, phụ thân mẹ luôn có một mái nhà và vòng tay ấm áp chuẩn bị đón những trẻ trở về.

Tết này, đừng để cha mẹ ngóng trông. Hãy đi về bên mái nhà thân yêu, ấp ôm đấng sinh thành của bạn thật chặt. Bởi họ đã dành cả thế cuộc chính mình để vun vén cho cuộc đời của bạn.

Hoàng Lan

Theo Vốn đầu tư Plus


Tham khảo thêm: bds

0 nhận xét:

Đăng nhận xét