Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

Bóng đá Việt và một thập kỷ hy vọng: Đã khổ cực đủ rộng rãi và giờ là lúc mơ những giấc mơ kếch xù

“Miệng lưỡi của người vietnam thật đáng sợ. Người ngưỡng mộ thích nói những điều to tát và chuẩn bị đả kích bất cứ người nào, cộng thêm vị HLV chuẩn bị gây war, phần nhiều cứ như thể đội tuyển của họ đang thống trị trái đất.

Nhưng đó chưa phải nhân tố tệ nhất. Thật không may, họ không chỉ chuyên nghiệp chém gió. Họ nói được và làm được. Sau một thời điểm dài kiên trì, Việt Nam thực thụ tăng trưởng. Chúng ta rơi tham gia nỗi khổ đau và tiếp tục phải nhẫn nhịn sự dè bỉu giễu cợt”.

Đó là những gì được viết ra bởi một người Thái Lan trên một blog về bóng đá. Một sự thừa nhận đầy đắng cay mà trong dĩ vãng họ không bao giờ có thể mường tượng ra.

Bóng đá Việt và một thập kỷ chờ đợi: Đã đau khổ đủ nhiều và giờ là lúc mơ những giấc mơ vĩ đại - Ảnh 1.
Bóng đá Việt và một thập kỷ chờ đợi: Đã đau khổ đủ nhiều và giờ là lúc mơ những giấc mơ vĩ đại - Ảnh 2.

Hãy ngược về quá khứ, tham gia những ngày sau cuối của năm 2009.

Thường thì chúng ta sẽ bước vào một năm mới với những sáng sủa. Nhưng thời điểm đó, có rất ít người hy vọng vào mai sau tươi sáng của bóng đá Việt Nam.

Thật ra tâm cảnh sẽ khác đi giả dụ U23 vietnam đoạt Huy chương Vàng Sea Games 25. Nhưng vì cuộc sống không bao giờ diễn ra theo bí quyết chúng ta đợi mong, tâm lý bế tắc tuyệt đỉnh nảy sinh sau khi hy vọng về một chiến thắng được đẩy lên tột bực.

Không khách hàng nào có thể lý giải một cách thức đúng mực tại sao U23 Việt Nam lại thất bại, dù đối phương chỉ là Malaysia từng bị tiến công bại ở vòng bảng. Có thể vì pha phản lưới nhà của Mai Xuân Phù hợp, sự ngang bướng của thủ môn Tấn Trường khi vẫn khăng khăng ở lại sân hay phản ứng thiếu cả quyết của HLV Henrique Calisto.

Bóng đá Việt và một thập kỷ chờ đợi: Đã đau khổ đủ nhiều và giờ là lúc mơ những giấc mơ vĩ đại - Ảnh 3.

Nhưng cũng có thể là vì định mệnh. Định mệnh, bằng cách thức nào đó, luôn khiến cho chúng ta kiếm được lấy sự cay đắng. Và khi các thất bại đến thường xuyên, có cảm giác vietnam không được hình thành để giành thắng lợi ở SEA Games. Sau lần thứ 5 gục ngã trước ngưỡng cửa thiên đường, chúng ta bị gọi là “Vua về hai”.

Biệt danh này cũng sớm trở nên lỗi thời khi 4 kỳ SEA Games sau đó, vietnam thậm chí còn không tham gia đến chung kết. Những sai lạc, từ việc bổ nhậm HLV đến chọn nhân lực, cách chơi khiến cho chúng ta trở nên yếu đuối đến thảm hại. Đừng nói Thái Lan, ngay Indonesia, Singapore, thậm chí cả Myanmar cũng trở thành các kẻ thù khó chơi.

Bóng đá Việt và một thập kỷ chờ đợi: Đã đau khổ đủ nhiều và giờ là lúc mơ những giấc mơ vĩ đại - Ảnh 4.

Thuyệt vọng và khổ sở, ít người lưu ý, cũng chính những năm bất minh ấy, những hạt giống bắt đầu được gieo xuống mảnh đất khô cằn.

chậm triển khai là khi những cậu bé nhỏ chỉ quen chơi bóng bằng chân đất trên những thửa ruộng, triền sông được đưa vào Trung tâm huấn luyện bóng đá trẻ PVF. “Tham gia đây đi giày xịn quá làm cho em… khó chịu. Trước đó em toàn đá chân không thôi hà. Nhưng không sao, rồi em sẽ quen thôi vì muốn trở thành cầu thủ phải thế”, một cậu nhóc con thuộc khóa đầu hồn nhiên san sẻ.

Bóng đá Việt và một thập kỷ chờ đợi: Đã đau khổ đủ nhiều và giờ là lúc mơ những giấc mơ vĩ đại - Ảnh 5.

Trung tâm PVF được kiến tạo tham gia năm 2009, chỉ muộn 2 năm so với Học viện HAGL Arsenal JMG, nơi sẽ tập huấn nên lứa Công Phượng, Tuấn Anh. Cũng trong năm 2009, Thể Công bặt tăm trên phiên bản đồ bóng đá vn, để lại cái tên Trọng điểm sport Viettel mà sau này được bình chọn là một trong những lò huấn luyện bóng đá hoàn hảo nhất trong cả nước.

Cùng với đó, các CLB ở V League cũng có sự thân mật khác lạ tới tập huấn trẻ. Từ Hà Nội, Sông Lam Nghệ An, Đà Nẵng đến Đồng Tháp đều đầu cơ vào cơ sở vật chất vật chất và mở mang mạng lưới tìm kiếm khả năng, nỗ lực cho xây dựng thương hiệu những ngôi sao mai sau.

Bầu Đức, bầu Hiển và những nhân loại tâm huyết với bóng đá không Đành chịu thất bại. Họ bình thường tay làm cho lại, xây dựng nền tảng để tuyên ngôn “bóng đá vn xây nhà trong khoảng nóc” vốn một thời luôn luôn đúng của HLV Alfred Riedl biến thành quá khứ.

Bóng đá Việt và một thập kỷ chờ đợi: Đã đau khổ đủ nhiều và giờ là lúc mơ những giấc mơ vĩ đại - Ảnh 7.

Đúng vào lúc người mến mộ đã quá muốn bỏ cuộc vì những kết quả tệ hại, bạo lực sân cỏ và các nghi án bán độ, bóng đá trẻ như một cơn gió mát lành thổi tới.

Năm 2014, lâu lắm rồi mảnh đất hình chữ S mới lại sôi sục vì bóng đá. Hàng ngàn người đổ về Thống Nhất hay Mỹ Đình, xếp hàng dài để chờ tậu vé, sau đó được chứng kiến các chàng thanh niên U19 thi đấu.

Với cách chơi đẹp mắt, công nghệ khéo léo và trên hết, ý thức dũng cảm cùng thèm khát thành công của Công Phượng, Quang Hải, Tuấn Anh hay Xuân Trường làm cho cả nước nức lòng. Dù không vô địch ở các giải đấu trong năm đó, song những cầu thủ trẻ đã thắng lợi trong việc gây dựng lại niềm tin của người ngưỡng mộ, nhắc nhở phần lớn rằng bóng đá vẫn hấp dẫn và đáng để hy vọng.

Rồi những thành công lại tới, thậm chí dập dồn để khiến cả nước nức lòng. Năm 2016, U23 vietnam lần đầu vượt qua vòng loại để giành vé đến VCK U23 châu Á. Năm 2017, U19 vietnam lọt vào VCK U20 World Cup. Năm 2018, ĐTQG, U23 và U19 giành quyền tham dự sân chơi châu lục.

Rồi đến năm 2018, một năm không bao giờ bị quên lãng. Tuyển U23 đi một mạch đến trận phổ biến kết, tạo nên kỳ tích ở U23 châu Á. Cho đến mãi về sau, hình ảnh những chàng trai bền chí dưới cơn mưa tuyết Thường Châu, sự giục giã các đồng đội tiếp diễn tranh đấu của Quang Hải hay lúc Duy mạnh cắm lá cờ Tổ Quốc trên ụn tuyết sẽ tiếp tục được kể như một truyền thuyết, hào hùng và ai oán.

Bóng đá Việt và một thập kỷ chờ đợi: Đã đau khổ đủ nhiều và giờ là lúc mơ những giấc mơ vĩ đại - Ảnh 9.
Bóng đá Việt và một thập kỷ chờ đợi: Đã đau khổ đủ nhiều và giờ là lúc mơ những giấc mơ vĩ đại - Ảnh 10.

Một thập kỷ dài lê thê với thất bại, những hứa hứa hẹn và lời xin lỗi đủ để một thế hệ nhân vật được phát hành, lớn lên rồi trưởng thành, sau đó gặt hái tác phẩm.

Như người ta thường nói, chỉ cần kiên cường theo đuổi mục tiêu, thành công sẽ theo đuổi bạn. Trong một thời gian ngắn, bóng đá vn trở lại nơi mà chúng ta xứng đáng thuộc về. Cuối năm 2018 chúng ta có chức quán quân AFF Cup. 12 bốn tuần sau là tấm Huy chương Quà SEA Games, thứ mà bao thế hệ đổ cả máu cũng không thể có được.

Cũng không dừng lại ở đó, các chàng trai áo đỏ còn dắt 97 triệu người địa phương xứ rồng tiên tham gia những giấc mơ hoang con đường nhất bằng các chuyến phiêu dạt kỳ thú ở ASIAD 2018, Asian Cup 2019 và vòng loại World Cup 2022.

Đây đương nhiên ko phải là hiện tượng nhất thời. Bởi bóng đá Việt Nam không còn xây nhà từ nóc, mà ngôi nhà nguy nga đang có được tạo ra sau một giai đoạn dài cả thập kỷ. Chúng ta buồn bã đủ đa dạng, kiên nhẫn đủ phổ quát để giờ đây có thể nói về kỷ nguyên giai cấp ở Đông Nam Á và đặt ra cho mình những chỉ tiêu to đùng tầm châu lục.

Mười năm, khởi đầu bằng nỗi đau và kết thúc trong êm ấm.

Bóng đá Việt và một thập kỷ chờ đợi: Đã đau khổ đủ nhiều và giờ là lúc mơ những giấc mơ vĩ đại - Ảnh 11.

Nhưng đầu tiên, hãy cứ hưởng thụ đi đã. Và “chém gió” theo cách của chính mình, như người Thái đang lo lắng.

Thanh Đình

Sport5, Tùng Lê

Trường Dương

Theo Trí Thức Trẻ22.12.2019

Xem tại: gia nha dat

0 nhận xét:

Đăng nhận xét