Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

Một năm lăn lộn chợ mai mối từ 3h sáng chỉ để quan sát, tôi đã sắm ra bí kíp thắng lợi trên đất Nhật: Muốn chiến thắng phải thấy được cái mà người khác không thấy

Năm 1997, thương gia Ngô Hùng Lâm là người đã đưa gốm Bát Tràng của Việt Nam đến Nhật Phiên bản. Trong con mắt của đồng đội Nhật Bạn dạng, ông là một trong những doanh nhân người vn trước tiên và là một trong không nhiều những doanh nhân người nước ngoài gặt hái thắng lợi ở non sông mặt trời mọc- nơi mà người tiêu dùng nổi tiếng khó chịu và chỉ tin sử dụng "hàng nội".

Khiến phương pháp nào để 22 năm trước, thương gia Ngô Lâm Hùng thuyết phục được người Nhật mua item mỹ nghệ vn. Năm 2003, ông mở mang sang lĩnh vực kinh doanh hoa và cây cảnh. Trong khoảng người không có thương hiệu, lái buôn này đã xây đắp được tạp hóa chuyên về hoa, cây cảnh, gốm sứ và đồ làm cho vườn với quy mô nhàng nhàng 5.000 m2.

Sau đây là bí quyết ông mày mò tự học và trở thành chuyên gia trong ngành kinh doanh hoa tại Nhật Bạn dạng được ghi lại trong cuốn sách Đoạt được đỉnh Phú Sĩ:

Trong khoảng những chiếc bình lỗi

Trong thời kỳ buôn bán gốm sứ Bát Tràng, tôi gặp mặt phải một rối rắm rất lớn, đó là đồ gốm của Việt Nam làm cho không kỹ và chuyên chở tuyến phố xa nên bị lỗi, méo hoặc xước rộng rãi. Mà người Nhật thì quá kỹ tính nên họ không mua, thậm chí là một vết xước trong lòng chậu họ cũng khước từ. Một lần tình cờ bà xã nghĩ ra cách thức trồng hoa vào chậu để khiến mẫu cho đối tượng mua hàng xem, nàng nói: "Cái chậu này khi trồng hoa tham gia thì đâu có người nào thấy vết xước bên trong. Chậu này trồng hoa vào trông rất sang, giá cả lại phải chăng, ông bà sắm về nhà bày ra sẽ rất đẹp". Nhờ vậy mà hàng bán được.

Một năm lăn lộn chợ đầu mối từ 3h sáng chỉ để quan sát, tôi đã tìm ra bí kíp thành công trên đất Nhật: Muốn chiến thắng phải thấy được cái mà người khác không thấy - Ảnh 1.

Doanh nhân Ngô Hùng Lâm

Từ đó hậu phi chồng tôi thường trồng một ít hoa tham gia chậu bày mẫu, chẳng ngờ đối tượng mua hàng lại thích mua chậu có hoa trồng sẵn hơn là tậu chậu không. Người Nhật có thú chơi hoa kiểng, hầu như mái ấm nào cũng trồng hoa, thậm chí là trồng phần nhiều. Nhận thấy thời cơ tốt, có thể đoàn kết với buôn bán đồ gốm, chúng tôi quyết định thành lập thêm cả kinh doanh hoa và cây cảnh.

Đến với nghề hoa cảnh, tôi phải khám phá lại từ đầu vì hoàn toàn chưa nhân thức gì về nghề này. Nhưng đã thắng lợi trong kinh doanh đồ gốm, tôi rất tự tin. Trước đây khi mới thành lập công ty, chỉ trong khoảng một cái chòi mười nhị mét vuông bản thân mình còn khiến được, bây giờ có khu chợ cửa hiệu đầy đủ, có một lượng kha khá khách hàng quen nhiều lần lui đến, cam đoan bản thân mình cũng sẽ làm cho được. Nghĩ vậy, tôi nỗ lực bước chân tham gia kinh doanh hoa cảnh. Tôi tìm tới chợ mai mối ở Tokyo, nơi phân chia hoa cho phần nhiều các cửa tiệm trong khu vực. Việc trước tiên tôi làm là học hỏi về các loại hoa và khám phá về chợ đầu mối.

Muốn nắm phần thắng trong kinh doanh, phải tìm được một nguồn hàng rẻ mà chất lượng tốt. Tậu hàng tốt giá cao, tìm hàng rẻ nhưng kém chất lượng thì người nào cũng tậu được, kiếm được nguồn hàng tốt giá rẻ mới khó nhưng như thế mới có thể khó khăn.

Để làm cho được tương tự, tôi đã dành gần một năm trời mày mò kỹ càng chợ làm mai. Nhìn vào kỹ từng gian hàng, từng loại mặt hàng, từng người sắm sửa..., nắm bắt từ những cụ thể gầy nhất để nắm bắt được hình thức và sự điều hành của chợ dắt mối rồi từ đó tìm ra phép tắc buôn bán cho riêng bản thân mình. Tôi đi trong khoảng nhà lúc 3 - 4 giờ sáng đến chợ đầu tiên, ăn ngủ trên xe, và luôn ra về sau cuối. Suốt một năm trời lọ mọ ở chợ dắt mối học hỏi, tậu tòi, khám phá, tôi biết từng ngóc ngóc trong chợ và nắm bắt số đông các khâu tiêu thụ diễn ra trên cái chợ hoa cảnh đó.

Một năm lăn lộn chợ đầu mối từ 3h sáng chỉ để quan sát, tôi đã tìm ra bí kíp thành công trên đất Nhật: Muốn chiến thắng phải thấy được cái mà người khác không thấy - Ảnh 2.

Chuyện về chợ mai dong ở Nhật

Tiệm làm mối của Nhật giống như cái văn phòng phẩm hoa lớn, rộng tới một vài chục ngàn mét vuông, hoa được vận tải trong khoảng các xe chở hàng tham gia trong chợ bằng xe đẩy. Loại xe đẩy được dùng là loại kệ nhiều tầng hình chữ nhật, trông giống như một cái tủ đứng có thể di chuyển được. Cửa hàng hoa tạo dựng cửa từ 7 giờ sáng cho đến khi bán hết hoa trong ngày thì thôi. Hôm nào lượng hoa trong chợ nhiều thì bán tới tận 11 giờ trưa mới hết, hôm nào hoa ít thì chỉ 9 giờ là đã hết rồi. Hôm nào lượng hoa trong chợ rộng rãi, nhân thức sẽ lâu bán hết, tôi cứ để cho người ta sắm hàng trước rồi thủng thẳng sắm sau, tương tự sẽ tìm được giá rẻ.

Những người dùng hàng trước thường là những người vội vàng, khi đối tượng mua hàng đã tậu đủ rồi thì sẽ không còn người mua nữa, tôi thả phanh mà trả giá và thuận lợi tậu được hoa tốt giá rẻ. Còn hôm nào nguồn hàng về chợ ít, hoa sẽ hết với tốc độ cao, phải với tốc độ cao tay mà tậu hàng, hài lòng giá hơi cao một tẹo nhưng sẽ có đủ hoa bán. Nhưng làm sao để nhân thức được hôm đó lượng hoa về chợ phổ thông hay ít cũng là không dễ chơi, ví như suy đoán sai sẽ thua lỗ ngay? chậm tiến độ là thắc mắc mà tôi đã vắt óc suy nghĩ.

Một năm lăn lộn chợ đầu mối từ 3h sáng chỉ để quan sát, tôi đã tìm ra bí kíp thành công trên đất Nhật: Muốn chiến thắng phải thấy được cái mà người khác không thấy - Ảnh 3.

Sau rộng rãi ngày quan sát, tôi trông thấy rằng những chiếc xe đẩy hoa chính là nhân tố để nhận biết được lượng hoa về chợ. Cho nên, cứ tới chợ là tôi đi vòng ra sau, tìm đến kho dồn vào một chỗ những chiếc xe đẩy. Hôm nào trong kho có phổ thông xe đẩy trống không được dùng tức là hôm đấy lượng hoa về chợ ít. Trái lại, ví như trong kho còn rất ít xe đẩy nghĩa là hôm đó lượng hoa trong chợ rất nhiều, các xe phải huy động hết để xếp hoa, và cứ việc thoải mái mà chọn. Tuy chỉ là một cụ thể nhỏ xíu nhưng lại là điều rất quan trọng để đưa ra những quyết định buôn bán đúng đắn.

Trong chọn hàng hoá, tôi không chỉ để ý chú ý từng mặt hàng cần sắm mà còn xem xét kĩ người bán hàng, xem người đó là người thế nào. Khi tậu hoa tôi thường bốc một ít đất trong chậu lên ngửi, có phổ biến mùi phân bón nghĩa là hoa bị bón phổ thông phân để ép ra hoa, mình sắm về một thời điểm hoa sẽ tàn rồi không ra thêm nữa. Chỉ nhiêu đó thôi cũng nhân thức được người chủ của những chậu hoa này là người như thế nào, một người chỉ biết vì lợi nhuận, làm kiểu "ăn xổi" như thế thì không dễ dàng có thể hợp tác vĩnh viễn.

Nhân thức về người bán thì sẽ phần nào biết được chất lượng hàng hóa của họ ra sao. Người bán hàng mà có tâm thì họ chăm sóc hoa chu đáo, kỹ càng, tưới tắm toàn vẹn, hoa họ bán sẽ có chất lượng tốt. Người tốt thì trong làm cho ăn bán buôn họ giữ uy tín, không lọc lừa, không lươn lẹo, thích hợp tác vĩnh viễn với họ bản thân mình rất lặng tâm. Mỗi ngày tôi nhập tới cả ngàn chậu hoa, chẳng thể nào mà đi rà soát từng chậu được. Dựa vào người bán hàng để bình chọn vật phẩm là bí quyết hiệu quả nhất.

Hàng quán của Nhật Bản rất khác chợ của vietnam, đặc thù văn hóa giữa nhị non sông và cách kinh doanh cũng như đòi hỏi của các ngành hàng cũng rất không giống nhau, bởi vậy chưa chắc những người khác làm theo bí quyết của tôi ở chợ hoa Tokyo cũng sẽ chiến thắng ở vietnam. Tôi không khuyên mọi người khiến y như thế vì cảnh ngộ, điều kiện của mỗi người khác biệt. Tôi chỉ muốn nói rằng khi định khiến cho bất kỳ cái gì cũng phải bỏ ra rộng rãi thời gian để tìm hiểu cho kỹ lưỡng, quan sát, lưu ý, từ cái gầy nhất và phải thật tinh ý. Có nắm bắt đúng và tận tường mới có thể đưa ra những chiến lược kinh doanh phù hợp.

Những cái dễ thấy thì đại chúng đều thấy, muốn chiến thắng chính mình phải thấy được cái mà người khác không thấy. Để khiến được tương tự phải bỏ công, bỏ sức sắm tòi, mày mò rộng rãi hơn người khác nhưng công lao bản thân mình bỏ ra sẽ tỉ lệ thuận với công trình bản thân mình thu thu được.

Theo Thảo Nguyên

Trí thức trẻ


Có thể bạn quan tâm: gia nha dat

0 nhận xét:

Đăng nhận xét